Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013
QĐND - Trong suốt 36 năm trước khi trở về quê hương lần đầu tiên, Tổng biên tập kiêm nhà báo Việt kiều Nguyễn Phương Hùng của trang web hải ngoại kbchn.net thừa nhận, đó là quãng thời gian ông mù tịt thông tin về tình hình đất nước và đã không ít lần tham gia các cuộc biểu tình chống đối Việt Nam ở Mỹ. Nhưng sau lần đầu trở về quê hương, ông đã thay đổi hẳn cách nhìn về Việt Nam. Chia sẻ với phóng viên Báo Quân đội nhân dân, ông Hùng đã tâm sự nhiều câu chuyện trong hành trình “trở về” nguồn cội...

Vượt qua quá khứ nặng nề

- Xin ông cho biết ông đã trở về Việt Nam bao nhiêu lần?

- Lần đầu tiên tôi về nước là vào tháng 9-2011 để dự Hội nghị Người Việt Nam ở nước ngoài lần thứ nhất. Từ đó đến nay, tổng cộng tôi đã trở về 6 lần trong 18 tháng. Lần nào về tôi cũng chụp rất nhiều ảnh, quay những thước phim phóng sự, tư liệu… rồi đưa lên trang web kbchn.net.

- Vậy trước đây cũng như hiện nay, trang web của ông tập trung vào những nội dung gì?

- Từng là một cựu quân nhân dưới chế độ Việt Nam Cộng hòa nên tôi muốn lập ra một trang web để lưu giữ và ghi lại lịch sử của những người lính dưới chế độ này. Nhưng giờ đây, hai phần ba tin tức của trang web là các tin trong nước, có thể do tôi tự viết hoặc chọn lọc đăng lại của báo chí trong nước.

- Ông có thể cho biết do đâu ông quyết định thay đổi như vậy?

- Ngay lần trở về đầu tiên đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ. Tại sao mình mãi ám ảnh, than vãn về quá khứ để cuối cùng cũng chẳng giải quyết được gì, trong khi đất nước Việt Nam đã và đang có rất nhiều sự thay đổi? Thực sự tôi đã bị bất ngờ trước những hình ảnh thực của đất nước sau 36 năm lưu lạc, không như những gì tôi hình dung và tưởng tượng.

Nhà báo Nguyễn Phương Hùng. Ảnh: Xuân Phong.


Thực tế, suy nghĩ của tôi đã bắt đầu có chuyển biến từ năm 1995, sau khi Tổng thống Mỹ Bin Clin-tơn dỡ bỏ cấm vận chống Việt Nam. Khi đó, tôi đã viết một lá thư cho ông Bin Clin-tơn, trong đó đặt câu hỏi người Mỹ quan niệm thế nào là nhân quyền? Mỹ đã công nhận Việt Nam là nơi có nhân quyền hay sao mà đã giải tỏa cấm vận? Tôi đã nhận được câu trả lời rằng chủ trương của nước Mỹ là họ muốn đặt vấn đề liên kết tất cả các nước trên thế giới. Từ đó, tôi nghĩ rằng như vậy là người Mỹ đã công nhận Việt Nam là một quốc gia trong cộng đồng thế giới. Tôi cũng nghĩ, dỡ bỏ cấm vận sẽ đem lại lợi ích cho chính người Mỹ và nhân dân Việt Nam. Vậy hà cớ gì mình là người Việt Nam lại quá nặng nề với quá khứ và có những hành động đi ngược lại lợi ích dân tộc?

Bên Mỹ, sự thực là vẫn còn một bộ phận nhỏ cộng đồng người Việt mang tâm lý nặng nề về quá khứ, thậm chí có suy nghĩ và hành động cực đoan và dường như với họ rất khó thay đổi. Nhưng tôi vẫn nghĩ, mình đã thay đổi được thì không lý gì họ lại không thể.

- Như vậy, phải chăng qua trang web của mình, ông mong giúp họ thay đổi cách nhìn?

- Tất nhiên là tôi rất mong được như vậy nhưng chưa dám nói hiệu quả tới đâu. Tôi không bình luận theo các chủ ý cá nhân của mình trong các tin, bài hay hình ảnh, clip đưa trên web. Tôi chỉ đưa một cách khách quan, trung thực những hình ảnh đổi mới ở Việt Nam, những hình ảnh đất nước đang trong quá trình xây dựng và phát triển, cùng những thành công của giới trẻ…

Chúng tôi thống kê, kbchn.net có lượng độc giả tại Mỹ nhiều gấp 5 lần trong nước. Điều đó chứng tỏ cộng đồng Việt kiều bên Mỹ cũng rất quan tâm tìm hiểu đất nước.

Lời nhắn: “Ai chưa về Việt Nam hãy về một lần cho biết”

- Vậy theo ông, tại sao ở Mỹ vẫn có một bộ phận cộng đồng mang tâm lý chống lại đất nước và có các hành động phá hoại trong nước?

- Từng là người trong cuộc, tôi hiểu rất rõ nội tình chuyện này. Trong bộ phận nhỏ cộng đồng chống đối hiện nay phần lớn là những người đã cao tuổi, không thạo về máy tính hay Internet nên việc cập nhật thông tin về tình hình đất nước hạn chế. Họ đã bị hướng dẫn sai lạc để hiểu lầm về tình hình đất nước. Cộng thêm những tư tưởng cực đoan, lỗi thời nên càng dễ để bị lừa gạt bởi các trò xuyên tạc sự thật mang mục đích chính trị.

Lý do quan trọng nữa là những người này chưa một lần trở lại đất nước nên càng bị “mù lòa” trước sự thật. Như trường hợp của tôi, nếu không có lần về Việt Nam tháng 9-2011, có lẽ tôi sẽ không bao giờ mở mắt thấy được thực tế tình hình đất nước. Khi trở lại Mỹ, nhiều người đã không tin những gì tôi nói, những gì tôi đưa lên trang web. Họ còn cho tôi là ngụy biện để che đậy hoặc biện minh cho hành động mà họ gọi là “phản bội” cộng đồng. Tôi cũng không hiểu tại sao họ lại coi việc tôi quay trở về với cội nguồn dân tộc, với đại đa số đồng bào là sự “phản bội”.

Nhưng rồi dần dần qua những chuyến đi sau này, với sản phẩm là những bức ảnh, thước phim video và bài viết của tôi, đã có nhiều người bắt đầu tin và cũng báo tin cho tôi là họ đã về Việt Nam như lời kêu gọi của tôi: “Ai chưa về Việt Nam hãy về một lần cho biết” trên kênh truyền hình VTV4. Qua Báo Quân đội nhân dân, tôi cũng xin gửi lại lời nhắn nhủ này tới kiều bào ở hải ngoại. Bà con hãy trở về và tự mình tìm câu trả lời, chứ đừng tin vào những lời kể lại đã bị bóp méo nhằm mục đích tuyên truyền sai trái, phản động về đất nước. Cũng có nhiều phản hồi từ độc giả khuyến khích, động viên tôi tiếp tục những gì đang làm trên kbchn.net.

- Có cơ hội đi nhiều nơi ở Việt Nam, ông có suy nghĩ gì khi một số tổ chức phản động lưu vong ở Mỹ luôn đòi hỏi dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo ở Việt Nam?

- Ở bên kia chúng tôi cũng bị họ tuyên truyền là ở Việt Nam không có tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền nhằm lôi kéo nhiều người tham gia các hoạt động chống phá trong nước. Tôi thừa nhận mình đã bị ít nhiều tác động. Nhưng đó là chuyện trước đây. Những tuyên truyền về “đàn áp tôn giáo” ở Việt Nam đã hoàn toàn biến mất trong tôi khi về nước, tôi được chứng kiến kiến trúc đồ sộ của Đại Chủng viện (Công giáo) Long Khánh hay chùa Bái Đính ở Ninh Bình được công nhận là lớn nhất ở khu vực Đông Nam Á. Làm sao có thể tin có đàn áp tôn giáo khi ở nhiều nơi tôi đi qua, rất nhiều chùa chiền, nhà thờ được xây dựng dọc bên đường Quốc lộ 1 từ ngã tư Tam Hiệp đến Long Khánh, với những buổi thánh lễ ngày chủ nhật giáo dân đứng chật thánh đường, người dân tấp nập thăm viếng chùa chiền... Các tôn giáo như Phật giáo, Công giáo, Tin lành, Hòa Hảo, Cao Đài và Hồi giáo tự do phát triển ở Việt Nam. Lễ Phật đản vừa qua tôi cũng có mặt tại Việt Nam nên đã được chứng kiến khắp nơi tưng bừng mừng Đức Thích Ca đản sinh. Ngoài tôn giáo, tín ngưỡng cũng được tự do phát triển, thí dụ hầu đồng đã được phép tái hoạt động.

Tôi đã đi, đã thấy, đã tin và vì đã tin nên tôi phải viết, viết sự thật bằng tiếng nói trung thực của người làm báo. Những hình ảnh đó tôi đã đưa hết lên trang web rồi nhưng tôi cũng không bình luận gì thêm để tự mọi người nhìn vào đó và suy ngẫm xem Việt Nam có tự do tôn giáo hay không.

Tôi khâm phục!

- Ở Mỹ vẫn tồn tại một số tổ chức phản động luôn rêu rao Việt Nam đàn áp nhân quyền. Vậy thực chất hoạt động của các tổ chức này ở bên đó là như thế nào?

- Tôi công khai lên án tất cả những tổ chức chống đối Nhà nước Việt Nam như Chính phủ Việt Nam tự do của ông Nguyễn Hữu Chánh, Việt Nam cộng hòa Foundation của Hồ Văn Sinh, tổ chức Việt Tân… Hay các tổ chức đòi tự do tôn giáo, dân chủ nhân quyền ở Việt Nam của linh mục Nguyễn Hữu Lễ, Ngô Thị Hiển… Và nhất là tổ chức Mạng lưới nhân quyền Việt Nam.

Thực ra, những tổ chức này không gây được ảnh hưởng đáng kể cho cộng đồng bên đó. Như tổ chức Mạng lưới nhân quyền Việt Nam đã tự trao giải nhân quyền cho toàn những người chống phá Nhà nước Việt Nam để được xuất ngoại, do Việt Tân bảo trợ.

Các tổ chức này luôn tìm cách đề nghị Mỹ đưa Việt Nam trở lại danh sách “Các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo” (CPC). Nhưng tôi còn nhớ, có lần chính ông Đại sứ Mỹ trước đây là Mai-cơn Mi-ha-lắc (Michael Michalak) đã nói rằng: “Muốn đặt một quốc gia vào danh sách CPC đòi hỏi nhiều điều kiện. Tôi không thấy chúng ta có lợi ích gì trong việc đưa Việt Nam trở lại danh sách này”.

Tựu trung các hành động phản động đó đều nhằm nuôi tham vọng gây mất ổn định tình hình trong nước, làm suy yếu và lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản…

Hiện nay họ đang tích cực xúi giục người thiếu thiện chí trong nước đòi bỏ Điều 4 trong bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, thậm chí đòi bỏ cả bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp.

Theo tôi biết, họ sống dựa vào tiền của những thế lực thù địch với Việt Nam, nên cần nói và hành động theo lập trường của các thế lực thù địch đó. Vì vậy họ buộc phải khoét sâu vào các vấn đề như dân chủ, nhân quyền, tự do tôn giáo… ở Việt Nam để có việc làm nhằm nhận được tiền.

- Ông suy nghĩ thế nào về những hành động này?

- Họ không chịu hiểu một thực tế rằng, chính Đảng Cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo đất nước vượt qua thời kỳ khó khăn sau chiến tranh. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, đất nước Việt Nam có thể nói đã có được thời gian hòa bình lâu dài và có sự phát triển gần như “lột xác”. Đó chính là nhờ Việt Nam đã giữ được chính trị ổn định, tạo điều kiện cho kinh tế phát triển, đời sống người dân được bảo đảm, vị thế của Việt Nam được nâng cao trên trường quốc tế, được nhiều nước công nhận. Ở Việt Nam, tôi không gặp lực lượng quân đội hay cảnh sát có vũ trang trên đường như ở Mỹ. Điều đó chứng tỏ sự ổn định về an ninh chính trị ở Việt Nam, sự an toàn của người dân được bảo đảm. Như thế chính là thiết thực bảo đảm nhân quyền cho người dân.

Tôi thực sự khâm phục về khả năng điều hành đất nước của Nhà nước Việt Nam trong hơn 3 thập niên qua. Tôi đã nhìn thấy những tòa nhà cao tầng từ những thành phố tôi đi qua như Hà Nội, Quảng Ninh, Đà Nẵng, Huế, TP Hồ Chí Minh, Long Khánh và Cần Thơ cũng như các thành phố khác của miền Tây Nam Bộ, cùng những khu resort sang trọng ở Đà Nẵng… Tôi chưa có cơ hội đi hết những nơi khác ở Việt Nam, nhưng tôi tin rằng cũng đã có nhiều đổi mới.

- Xin cảm ơn ông!

MỸ HẠNH-XUÂN PHONG
-Người Hà Nội –
 Một đất nước luôn tự cho mình là dân chủ, sẵn sàng dùng những biện pháp quân sự để can thiệp vào các quốc gia khác để áp đặt cái gọi là dân chủ lên nước đó. Chúng ta hãy cùng nhìn lại cái gọi là dân chủ mà mỹ đem lại cho nhân dân các nước khác  như, irac, lybia...
Một tờ báo Thụy sĩ mới đây công bố thông tin về Lybia dưới thời Gadafi và hiện nay nhiều tờ báo đã truyền đi.




Nội dụng của bài báo như sau:

"Gaddafi độc ác với người dân thế này đây"

Nhà độc tài Gaddafi đã đối xử với người dân của họ ra sao, lịch sử sẽ cho Ichúng ta biết sự thật. Đây là những nỗi đau khổ mà người dân Lybia phải gánh chịu suốt 40 năm qua dưới chế độ độc tài hà khắc vô nhân đạo, không có tự do dân chủ, mất hết nhân quyền:

1. Không hề có hóa đơn tiền điện vì điện hoàn toàn miễn phí cho dân
2. Vay tiền không phải trả lãi. Tất cả các ngân hàng đều cho dân vay tiền không lãi điều này được ghi rõ thành luật.

3 Sở hữu một căn hộ hoặc một căn nhà là quyền cơ bản nhất của công dân Lybia.
4 Tất cả các cặp vợ chồng mới cưới được cấp 50 ngàn USD. Với số tiền đó để giúp họ có thể mua căn hộ hoặc nhà ở.

5 Giáo dục và y tế ở Lybia là miễn phí hoàn toàn. Trước khi Gadafi lên nắm quyền chỉ có 25% dân biết đọc và biết viết, sau khi ông lên nắm quyền là 83%.
6 Ai muốn làm nông nghiệp sẽ được nhận đất nông nghiệp và một căn nhà, máy, giống và bò miễn phí cho thời gian đầu.

7 Những ai muốn đi học nước ngoài hoặc bị bệnh không chữa trong nước được có thể ra nước ngòai, nhà nước trả 2300 USD cho mỗi tháng cho tiền nhà, tiền đi lại.

8 Mua xe hơi sẽ được nhà nước hỗ trợ 50% giá.

9 Xăng ở Lybia giá 0,14 USD / lit

10 Một người Lybia không kiếm được việc làm sau khi tốt nghiệp, nhà nước sẽ hỗ trợ lương bình quân của nghề đó cho tới khi nào kiếm được việc làm đúng nghề mình học

11 Lybia không có nợ nước ngoài. Dự trữ ngoại tệ là 150 tỷ USD. Số tiền này hiện nay đang bị đóng băng ở nước ngoài và tình hình sẽ mất vĩnh viễn
12 Tiền bán dầu sẽ trả một phần trực tiếp vào tài khoản từng công dân LYbia
13 Một người mẹ sau khi sinh được nhận ngay 5000 USD hỗ trợ
14 25% người dân Lybia tốt nghiệp đại học

15 Kế hoạch làm đường dẫn nước ngọt “Great-Man-Made-River-Projekt” cung cấp cho người dân Lybia và nông nghiệp là đường dẫn nước nhân tạo lớn nhất thế giới.

Xin cảm ơn chúa trời đã cho NATO và quân nổi dậy đã "cứu người dân" ra khỏi thảm khổ đó.



  --Nguồn cóp nhặt trên net--

(Dân trí) - Đang ở một “thành phố đáng sống”, giao thông thông thoáng, gió biến dạt dào, về Thủ đô ồn ào, chật chội, chen chúc chắc chẳng sung sướng gì… Càng “mừng” hơn khi ông nói sụt 4kg chứng tỏ ông ra Hà Nội không phải cầu sự “vinh thân, phì gia” mà vì công việc.

Ông Trần Thọ (trái) tặng hoa người tiền nhiệm Nguyễn Bá Thanh 

Ông Trần Thọ (trái) tặng hoa người tiền nhiệm Nguyễn Bá Thanh 

Ngày ¼, HĐND TP Đà Nẵng họp phiên bất thường, bầu ông Trần Thọ làm Chủ tịch. Như vậy là từ nay, Trưởng ban Nội chính Nguyễn Bá Thanh chính thức ra Hà Nội, làm người của Trung ương. Trái với cách nói hùng hồn, bốc lửa, thậm chí gay gắt, tại buổi chia tay này, dù cố giữ vẻ bình thản nhưng Trưởng ban Thanh vẫn không giấu được sự bồi hồi, xúc động.
Không xúc động sao được bởi ông đã gắn bó gần cả cuộc đời mình với mảnh đất này và cũng chính từ nơi đây đã làm nên một tên tuổi Nguyễn Bá Thanh và ngược lại, có thể nói để có một Đà Nẵng như hôm nay công đầu thuộc về Nguyễn Bá Thanh.
Vì vậy, ông Thanh đã thẳng thắn nói rằng với tư cách là người lãnh đạo cao nhất của Thành phố này, những thành tựu là của Đà Nẵng có sự đóng góp của cá nhân ông và những yếu kém, tồn tại của Đà Nẵng hôm nay cũng có trách nhiệm của ông. Nói như thế là sòng phẳng. Không “tranh công, chối tội, đổ lỗi, thanh minh”.
Đà Nẵng hôm nay là một thành phố đáng sống! Mỗi người dân đều tự hào về thành phố của mình. Vậy mà khi nói về thành tựu của Đà Nẵng, ông Thanh chỉ nhận ở mức “tàm tạm”.
Chợt nhớ cách đây không lâu, khi một tổ chức nào đó bình bầu Đà Nẵng là một trong 20 thành phố sạch nhất thế giới, Bí thư Thanh đã nói đại loại là người ta bình bầu là việc của người ta, chứ ông thấy nó thế nào ấy, vẫn còn nhiều nơi bẩn lắm. "Nghe thế giới họ khen mình là một trong 20 TP thế này, thế kia về môi trường, tôi không biết mấy TP khác còn bẩn đến cỡ nào nữa? Mình đi các nơi, thấy nhiều TP hấp dẫn rứa mà răng tự nhiên mình cũng nằm vô một trong 20 TP. Không biết mấy ổng chấm kiểu chi mà tui thấy chưa sướng lắm!". Ông Nguyễn Bá Thanh nói tại phiên bế mạc kỳ họp thứ 5 HĐND TP Đà Nẵng khoá VIII.
Không chỉ thẳng thắn, sòng phẳng, không ảo tưởng, Trưởng ban Thanh còn nói “trắng phớ” ra rằng việc điều chuyển của ông có người buồn nhưng cũng không ít người mừng: “Tui tin có nhiều đồng chí giám đốc các sở nghe tui đi cũng buồn. Nhưng cũng có nhiều đồng chí giám đốc sở rất mừng vì từ nay hết lo bị tui truy vấn, bóc tách khuyến điểm". Rồi ông chân tình thổ lộ: "Thực tình, tui cũng không muốn kỷ luật ai, nhưng công việc mà người dân tin tưởng giao phó, đặt trách nhiệm cho anh mà anh không làm được thì phải xử lý chứ. Với trách nhiệm người dân giao phó thì mình phải lo nói thật, làm thật, đừng nói rồi bỏ đó..."
Thế nhưng có lẽ ấn tượng nhất là lời tâm sự của ông Thanh về việc đi ở của mình.
Ông Thanh kể rằng cách đây 2 năm, Bộ Chính trị đã có ý điều chuyển ông ra Hà Nội nhưng ông đã xin ở lại hết nhiệm kỳ, sau đó về hưu. Khi đó, Bộ Chính trị đã đồng ý nhưng sau này, do yêu cầu công tác mới, Bộ Chính trị lại điều động ông ra làm trưởng Ban Nội chính Trung ương.
Ông còn tâm sự rằng chỉ mới ra Hà Nội khoảng 2 tháng, ông đã sụt 4kg: "Các đồng chí cũng biết, công việc của tui hiện tại rất bận rộn. Mới ra 2 tháng đã sụt hết 4 kg rồi. Ra trung ương phải đọc nhiều, tài liệu nhiều lắm, mà họp cũng nhiều...".
Đặt vào cương vị ông, mới thấu hiểu những lời tâm sự trên là rất chân thực. Ở tuổi ông và với điều kiện của ông, có lẽ việc phải xa thành phố quê hương, nơi ông từng gắn bó, thân quen là điều bất đắc dĩ. Nhất là giờ đây phải xa vợ, xa con, cơm niêu nước lọ…
Rồi đang ở một “thành phố đáng sống”, giao thông thông thoáng, gió biến dạt dào, giờ về Thủ đô ồn ào, chật chội, chen chúc chắc chẳng sung sướng gì.
Càng “mừng” hơn khi ông nói sụt 4kg chứng tỏ ông ra Hà Nội không phải cầu sự “vinh thân, phì gia” mà ra là vì yêu cầu của công việc.
Mong ông giữ gìn sức khỏe, đặc biệt là không vơi bớt ngọn lửa nhuệ khí để hoàn thành tốt nhiệm vụ vô cùng khó khăn mà Đảng và Nhân dân đã đặt lên vai ông.
Chúng ta hãy cùng nhau tin tưởng vào vị Trưởng ban Nội chính đầy nhiệt huyết Nguyễn Bá Thanh và chúc ông thành công trong nhiệm vụ mới.
 
Bùi Hoàng Tám


BLOG rất mong nhận được bình luận của các bạn xung quanh các đề tài mà chúng ta cùng quan tâm. Xin hãy bấm vào link GỬI BÌNH LUẬN phía dưới bài, viết ý kiến của mình, rồi nhấn phím ĐỒNG Ý. Sau đó, điền thông tin theo một trong hai cách mà hệ thống hướng dẫn. Mọi ý kiến của các bạn đều được chúng tôi đón đợi và quan tâm.
Cám ơn các bạn!

Trích: http://trelangblogspotcom.blogspot.com/

LâmTrực@
Cũng chả có gì là lạ khi ông Nguyễn Đình Lộc - Cựu Bộ trưởng Bộ tư pháp bắt đầu bị giàn pháo kích tấn công dữ dội trên các trang mạng sau khi trả lời phỏng vấn VTV. Bắt đầu từ chú Tễu với bài lạt mềm buộc chặt mang tên: "Ông Nguyễn Đình Lộc một lần nữa khẳng định lại chữ kí". Tiếp theo là một loạt bài của: Phó giáo sư Tương Lai (not Giáo sư nhé), Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Tường Thụy, Bùi Văn Bồng, Phạm Thị Hoài, JB Nguyễn Hữu Vinh và vân vân...

Các bài viết đi từ cấp độ thấp đến cấp độ cao, từ việc giải thích vì sao ông Lộc trả lời trên VTV như vậy cho đến suy đoán các nguyên nhân làm ông lúng túng, lựa lời và cân nhắc cẩn trọng khi trả lời phỏng vấn, và dường như không chờ đợi được lâu thêm, đã xuất hiện bài viết (link dưới đây) của Đông Hải Long Vương, mang tính đả phá, xỉ vả ông Nguyễn Đình Lộc.

Đến đây, tôi hiểu là ông Nguyễn Đình Lộc đã bắt đầu chịu tiếng thị phi từ những hành động thiếu kiểm soát của mình khi nổi hứng tham gia cái gọi là Kiến nghị 72 mà thiên hạ ném đá rào rào trong suốt thời gian qua. Tôi cá là điều này làm ông sẽ phải suy nghĩ lắm lắm khi đang trong giai đoạn nghỉ hưu với con với cháu.

Ngay sau buổi trao Bản Kiến Nghị Sử Đổi Hiến Pháp năm 1992 vào ngày 4 tháng 2 năm 2013 cho Đại diện Ủy bản Dự thảo sửa đổi Hiến Pháp ở Hà Nội, với động thái vỗ tay tán thưởng của của các "nhân sĩ" và sự tung hô của báo mạng, tôi đã hiểu rằng: đằng sau những tràng pháo tay ấy là một tương lai u ám dành cho ông Nguyễn Đình Lộc.

Thậm chí, vào ngày 17 tháng 2, ông Nguyễn Đình Lộc sách cặp đen đi cùng với những người đến gây sự với chính quyền nhưng với vỏ bọc là tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến chống Trung cộng xâm lược. Theo dõi clip quay toàn bộ sự vụ hôm đó, người xem không khó nhận ra những hành tung không tự nhiên của ông Lộc. Ông không hào hứng, có vẻ nghi ngờ, tìm cách tránh máy quay, và có biểu hiện không muốn tiếp tục tham ra (Xem lại băng, phần cuối, đoạn ông xách cặp một mình đứng ra một góc phố như có ý chuẩn bị bước đi, từ bỏ đoàn viếng.. Tại đây). Đó có lẽ là những biểu hiện không mấy tin tưởng của ông với "các nhân sĩ". 

Đối chiếu với những gì ta thấy trên VTV, tôi dám khẳng định ông Nguyễn Đình Lộc không tin vào "ý định tốt đẹp" của các tác giả "Kiến nghị 72", song đã chót thì phải chét, ông vẫn nhận làm trưởng đoàn một cách bất đắc dĩ, trong một hoàn cảnh khó có thể chối từ cho các quyết định mang tính tình huống như thế. Bởi nếu ông đổi thay, những người còn lại đương nhiên coi ông là loại không ra gì. Bạn đọc có thể hiểu rằng, từ đây ông Lộc đã biết mình bị lợi dụng mà vì nể nang, vì sĩ diện, vì tình cảm mà không nỡ chối từ. Chính sự thiếu quyết đoán trong tính cách của ông dẫn đến kết cục bi thảm như hôm nay ông phải chịu đựng.
Đã có rất nhiều Bloger nổi tiếng thẳng và thật với tư cách là nhà quan sát và bình luận đã đưa ra nhận định xác đáng về ông Nguyễn Đình Lộc. Người ta kết rằng, sự vụ ông tham gia Kiến nghị 72, chẳng có gì là sai, nhưng ông tham gia vào đó làm mất đi vẻ đẹp hình ảnh mà cả đời ông gây dựng, và vô hình chung đã đẩy ông về phía bên kia của chính quyền và đứng vào hàng ngũ của những người tự xưng là "nhân sĩ yêu nước" kiaCũng kể từ đây, làn sóng phản ứng cả từ hai phía dồn dập trên các báo, trang mạng. Khen thì ít, chê thì nhiều, đây đó có tiếng sỉ vả.
Hiển nhiên, không phải bắt đầu từ hôm nay, mà kể từ khi ông ông Nguyễn Đình Lộc kí vào Bản Kiến nghị "tai tiếng" đó, và khi ông trả lời trên VTV ông đã thấm thía nỗi đau về sự ấu trĩ của mình.

Chắc chắn, cuộc đời ông sẽ không thanh thản trước sức ép từ dư luận.

Nhưng cũng tốt thôi, qua búa rìu dư luận, đặc biệt là những gì ông đã, đang và sẽ tiếp tục nhận được từ phía những nhà "dân chủ tự phong", ông sẽ đau, sẽ tĩnh tâm và sẽ dễ dàng nhận biết bạn thù, đúng sai hay chính tà. 

Tôi tin ông Nguyễn Đình Lộc là người tử tế.

----------------------------------------------
Mời các bạn tham khảo thêm:

Bài rrên trang Người lót gạch: Ông Nguyễn Đình Lộc hãy tự sát về chính trị để phần nào chuộc lại danh dự cho chính mình của Đông Hải Long Vương, để thấy sức ép với ông Lộc giờ lớn như thế nào.

Bonnus: Uốn éo trước thời cuộc

Blogger templates

Blogger news

Blogroll

Total Pageviews

Tổng số lượt xem trang

Ad

Follow us on Facebook :P

Your Page links

Được tạo bởi Blogger.

Followers

Hot Topics