Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013


Tương đồng quan điểm với nhiều người, mình cho rằng anh Thanh Đà Nẵng là một trong những tên tuổi được yêu thích nhất, hót nhất hiện nay.

Sự xuất hiện của anh ở bất cứ đâu cũng đều kéo theo sự chú ý của dư luận và luôn là tâm điểm của báo chí. 

Cũng phải thôi, một con người dám nghĩ, dám làm và làm gọn gàng đến kinh ngạc. Đà Nẵng mới chỉ dăm năm trở về trước thôi là một bộ mặt cũng chưa có gì nổi trội, nhưng với sự tận tình của anh Thanh, giờ đây Đà Nẵng được coi là thành phố đáng sống nhất Việt Nam.

Anh bạn mình tên Hồng Sơn, là đại diện gạch Thạch Bàn lớn nhất miền trung đã sống ở Đà Nẵng ngót 20 năm nay, chứng kiến bao thăng trầm và đổi thay của thành phố cũng phải thốt lên đầy ngạc nhiên về sự thay đổi kinh ngạc của Đà Nẵng trong vài năm qua. sự thay đổi không chỉ ở bộ mặt của thành phố mà thay đổi cà trong đời sống vật chất lẫn tinh thần của người dân. Cai được nhất là một sự đổi thay táo bạo về tư duy lãnh đạo và tư duy  thượng tôn luật pháp của người dân nơi đây. Hiếm có thành phố nào là có vẻ gọn gàng, ngăn nắp đến thế, chỉn chu đến vậy. Anh Thanh ở đây, mọi thứ đều đã đổi thay.

Bạn tôi, người Hà Nội phải thốt lên đầy thèm muốn: Giá như Hà Nội có anh Nguyễn Bá Thanh!

Gặp bất cứ ai là người dân Đà Nẵng, ta đều cảm nhận được tình cảm của họ đối với vị Bí thư Nguyễn Bá Thanh. Chả thế mà khi nghe tin anh Thanh ra Hà Nội nhận nhiệm vụ mới, người dân tỏ vẻ tiệc nuối pha lẫn một chút lo lắng. 

Tiếc thì rõ rồi, nhưng lo vì sao? Người dân cho rằng ra Hà Nội làm việc anh Thanh của họ có cái khó hơn ở Đà Nẵng, đơn giản vì ở Đà Nẵng anh Thanh hoàn toàn quyết định mọi vấn đề (Điều này có thể dẫn đến những xung đột không tránh khỏi giữa bên Đảng và bên chính quyền), nhưng ra Hà Nội anh không hoàn toàn được như vậy. Dù sao người dân lo cho anh cũng là cách biểu lộ thái độ yêu mến của họ với anh Thanh. Điều này thật hiếm hoi tron điều kiện xã hội ta hiện nay.

Với suy nghĩ cá nhân, mình phục anh Thanh và hy vọng ở vị trí công tác mới, anh tiếp tục làm thay đổi không chỉ ở Ban Nội chính trung ương mà còn làm thay đổi cơ bản bộ mặt và tầm vóc của Hà Nội hiện nay.

Hải An


Trước đây, trong khói lửa của cuộc chiến tranh vệ quốc, chúng ta đã từng chứng kiến những nhà khoa học, những trí thức theo Bác Hồ về tham gia kháng chiến như: Thiếu tướng, Giáo sư, Viện sĩ, Anh hùng Lao động, Bộ trưởng Trần Đại Nghĩa; Kỹ sư Võ Đình Quỳnh – Ông vua gang thép; Kỹ sư Vũ Đình Bông – Ông tổ của năng lượng gió tại Việt Nam hiện nay;  Giáo sư, bác sĩ Trần Hữu Tước, người hết mình vì Tổ quốc; Võ Quí Huân, người kỹ sư nặng tình non nước….Tất cả họ đã xuất phát từ lòng yêu nước cháy bỏng với Tổ quốc, với đất mẹ thân yêu và cảm kích trước chính sách trọng dụng người tài của Đảng, nhà nước và cá nhân Chủ tịch Hồ Chí Minh. Những con người đó mỗi người một công việc, mỗi ngành nghề nhưng điểm chung của họ là đem những gì mình học được ở các nền văn minh tiến bộ trên thế giới áp dụng vào công cuộc Kháng chiến – Kiến quốc của toàn dân tộc.
Cuộc kháng chiến của dân tộc ta từ thế yếu thành thế mạnh và chuyển thành thế tiến công liên tục làm nên những thắng lợi vang dội rước những thực dân, đế quốc sừng sỏ lúc bấy giờ như Thực dân Pháp, Phát xít Nhật hay Đế quốc Mỹ có sự đóng góp to lớn của những nhà khoa học theo Bác Hồ về nước – những trí thức yêu nước. Họ sẵn sang từ bỏ một môi trường hòa bình và đầy đủ điều kiện để làm việc, nghiên cứu để về phụng sự cho dân tộc mà điểm xuất phát là một nước nông nghiệp lạc hậu. Rồi cũng chính bằng ý chí, nghị lực và lòng yêu nước cháy bỏng họ đã xây dựng cho nước nhà những cơ sở vật chất, nền tảng khoa học kỹ thuật cơ bản phục vụ kháng chiến lâu dài và gian nan của cả dân tộc.
Thời gian đã qua đi, hòa bình đã trở về với dân tộc ta gần 4 thập kỷ nhưng tấm gương, nghị lực và sự đóng góp của họ mãi là điểm sáng và làm nên điểm tựa tinh thần cho thế hệ hôm nay học hỏi và cống hiến. Vẫn còn đó lời của Kỹ sư Võ Đình Thụy dặn người con trai Vũ Đình Bông trước khi sang Pháp học tập:“Tổ quốc sẽ rất cần có một đội ngũ đông đảo trí thức khoa học, công nông nghiệp để kiến thiết đất nước, phục vụ nhân sinh… Hiện tại Cụ Hồ và Chính phủ đang phải tập trung lo công cuộc kháng chiến. Còn phía gia đình ta có điều kiện giúp đỡ cho con cháu du học, chú thím con sẽ có trách nhiệm lo cho con và các em con sang Pháp để học tập, mở mang kiến thức công nghiệp, đặng sau này tham gia kiến thiết quốc gia cho hưng thịnh bằng các nước Âu Mỹ…”.

Cuộc đời một người trí thức đang ở kinh đô văn hóa thế giới là thủ đô Paris của nước Pháp với những điều kiện vật chất và tinh thần dư dả cùng bao vinh hoa chờ đợi trước mắt, vậy mà những tri thức, nhà khoa học như họ lại quyết định về nước chịu đựng gian khổ trong kháng chiến. Con người và tâm hồn  đều đồng nhất phục vụ kháng chiến đến thắng lợi cuối cùng.
Ngày hôm nay, những đứa con mang dòng máu Lạc Hồng đang tung bay và chứng minh được giá trị của mình với bạn bè năm châu. Nhiều nhà khoa học Việt Nam, mang dòng máu Việt Nam đã có những phát minh, sáng kiến và những đóng góp được cả thế giới công nhận và tôn vinh. Điển hình như Giáo sư Ngô Bảo Châu – chủ nhân của Giải thưởng  Fields với công trình chứng minh Bổ đề cơ bản cho các dạng tự đẳng cấu do Robert Langlands  Diana Shelstad phỏng đoán…Họ dù đang làm việc ở đâu, cho ai cũng đều làm rạng danh trí tuệ Việt. Nhưng cái mà dân tộc chúng ta trân trọng ở họ không phải chỉ dừng lại ở đó mà càng đáng quý hơn họ luôn đau đáu nghĩ về quê nhà và mong muốn đóng góp công sức của mình cho sự phát triển thịnh vượng của dân tộc ta.Trong số đó chúng ta có thể liệt kê ra hàng loạt những trí thức như vậy.Và thực sự trong giai đoạn hiện nay sự đóng góp của họ dù trên phương diện nào đều đáng quý và đáng trân trọng.
Trong số đó, có thế kể đến GS Nguyễn Ngọc Thành, một trí thức Việt Nam sinh sống và làm việc tại Cộng hòa Ba Lan.
Một trong số những kết quả nghiên cứu nổi bật của GS Thành được trích dẫn nhiều trong các tạp chí khoa học, được đánh giá cao là tính toán về sự thông minh của đám đông (thông minh nhóm). Kết quả chứng minh được sự thông minh của một nhóm cao hơn sự thông minh của từng cá thể biệt lập và chuỗi hội nghị trí tuệ tập thể tính toán do ông sáng lập cũng là về trí tuệ thông minh nhóm. Từ năm 2009 đến nay, hoạt động khoa học của ông vẫn tập trung nghiên cứu về ngành trí tuệ, trí tuệ nhóm."Nhóm nghiên cứu của tôi tập trung sâu hơn vào sự tích hợp ontology – một cấu trúc của tri thức rất thịnh hành bây giờ.Thứ hai là làm về những hệ đa tác nhân - những chương trình máy tính có tính độc lập cao và hợp tác với nhau”.
Hiện nay GS Thành là Trưởng Phòng Các hệ thống xử lý trí thức thuộc Viện Tin học của ĐH Công nghệ Wroclaw (Ba Lan). Ngoài ra ông cũng là Phó Chủ tịch Hiệp hội KES International có trụ sở tại Anh, Phó Chủ tịch Hiệp hội ISAI có trụ sở tại Mỹ. Ông cũng là Tổng biên tập hai tạp chí khoa học quốc tế của NXB Inderscience (Thụy Sĩ) và NXB Springer (Đức), và là thành viên Ban Biên tập của rất nhiều tạp chí quốc tế khác về tin học. Là một trong những nhà khoa học hàng đầu thế giới về ngành trí tuệ nhân tạo (Artificial Intelligence) nói chung và ngành trí tuệ nhóm (Collective Intellgence) nói riêng, GS Thành có trên 250 công trình khoa học được công bố trên các tạp chí nổi tiếng trên thế giới, xuất bản 15 cuốn sách và hai bằng phát minh. Ở Việt Nam, ông là GS của Trường ĐH Công nghệ thông tin thuộc ĐH Quốc gia thành phố HCM.
Dù ở Ba Lan xa xôi nhưng GS Nguyễn Ngọc Thành luôn cố gắng về nước tham gia giảng dạy tại các trường Đại học và đặc biệt ông đóng vai  trò là người kết nối cộng đồng khoa học Việt trong nước và nước ngoài.
Tháng 11/2012, lần đầu tiên tại Việt Nam có một hội nghị quốc tế lớn nhất trong ngành trí tuệ nhóm thuộc lĩnh vực công nghệ thông tin, thu hút 152 nhà nghiên cứu từ 25 quốc gia và vùng lãnh thổ. Trước đó có hội nghị khoa học quốc tế về trí tuệ tập thể tính toán lần thứ nhất và thứ ba được tổ chức ở Ba Lan, lần thứ hai ở Cao Hùng (Đài Loan). Người sáng lập chuỗi hội nghị này từ năm 2009 đều là GS Thành. Ông giải thích: Muốn tổ chức hội nghị ở Việt Nam là để "khích lệ ngành khoa học máy tính ở quê nhà” vì hội nghị đã có một vị trí khoa học nhất định, ở top 30 của các hội nghị quốc tế trong ngành này. Với việc diễn ra tại Việt Nam, hội nghị này đã tạo điều kiện cho các nhà khoa học Việt trong ngành (đa số còn trẻ) có cơ hội tiếp xúc với các nhà khoa học nước ngoài, từ đó tạo điều kiện hợp tác nghiên cứu. Đồng thời, hội nghị cũng tạo điều kiện cho các nhà khoa học ngành trí tuệ nhóm Việt Nam có những công trình được đăng báo quốc tế.
Mang đến những nghiên cứu mới nhất trong ngành trí tuệ nhóm, hội nghị có sự tham gia của những gương mặt nổi tiếng thế giới. GS Nguyễn Ngọc Thành kể lại: "Những email của nhiều nhà khoa học tham dự hội nghị đều cho thấy họ rất phấn khởi khi hội nghị được tổ chức ở Việt Nam, chứng tỏ Việt Nam là một điểm đến rất hấp dẫn với họ. Và tôi cũng hy vọng họ sẽ không thất vọng”.
Hội nghị khoa học lớn này là một trong số rất nhiều hoạt động kết nối khoa học mà GS Nguyễn Ngọc Thành đã thực hiện. Không phải ngẫu nhiên mà CLB Lê Quý Đôn ở Ba Lan ra đời cuối năm 2009, tập hợp những trí thức người Việt tại Ba Lan để đoàn kết cộng đồng, hướng về cội nguồn qua các hoạt động trong lĩnh vực giáo dục, đào tạo, nghiên cứu khoa học, hỗ trợ, giúp đỡ cộng đồng Việt Nam tại Ba Lan, đặc biệt là thế hệ trẻ trong lĩnh vực giáo dục, nghiên cứu khoa học. PGS. TS Đào Duy Tiến - Phó Chủ tịch CLB cho biết: "Việc hình thành CLB có công lao rất lớn từ uy tín, sự kết nối và tâm huyết của GS Nguyễn Ngọc Thành, khi nắm bắt được tâm tư, nguyện vọng của anh em trí thức ở Ba Lan”.
GS Nguyễn Ngọc Thành kể lại: "Từ lâu, tôi đã luôn ấp ủ ước mơ làm được cái gì cho đất nước, nhất là trong lĩnh vực khoa học. Và tôi biết bạn bè tôi cũng rất nhiều người có ước mơ đó. Người trí thức luôn khao khát được cống hiến cho đất nước. Nhưng vấn đề quan trọng nhất là phải cùng tập hợp nhau, liên kết sâu sắc, thì mới có thể hỗ trợ nhau, tăng thêm sức mạnh”.
Sắp tới, ông cùng GS Lê Thị Hoài An ở Pháp (và chồng bà là GS Phạm Đình Tảo) sáng lập một Hội nghị quốc tế về khoa học máy tính và toán học ứng dụng tại Ba Lan. Các nhà sáng lập dự định mời các nhà khoa học người Việt, đặc biệt là đông đảo các nhà khoa học Việt Nam đang làm về toán ứng dụng và khoa học máy tính ở các viện nghiên cứu và các trường đại học tại Châu Âu, giao lưu, trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm nghiên cứu. "Tôi nghĩ ở Châu Âu số người Việt làm về khoa học may tính và toán học ứng dụng không phải ít, khoảng trên 100 đến 200 người… Chúng tôi rất muốn tập hợp được sức mạnh trong cộng đồng các nhà nghiên cứu khoa học Việt kiều, để rồi từ đó, có thể có những sự liên kết, hỗ trợ mạnh mẽ hơn với Việt Nam.” - GS Nguyễn Ngọc Thành cho biết.
Với những đóng góp hiện tại và dự định trong tương lai của những tri thức như Giáo sư Nguyễn Ngọc Thành, chúng ta tin tưởng rằng, người tri thức dù ở cương vị nào, dù ở đâu cũng khát khao cống hiến cho đất nước. Khát khao cống hiến ấy xuất phát từ lòng yêu nước và nó phản ánh được chính sách của Nhà nước Việt Nam “Người Việt Nam ở nước ngoài là một bộ phận quan trọng của dân tộc Việt Nam” cũng như chính sách trọng dụng nhân tài của Nhà nước ta.
Ho vọng rằng ngày càng có nhiều trí thức, nhà khoa học Việt Nam ở nước ngoài về nước đóng góp và xây dựng đất nước./.

Trích: trelangblogspotcom


Hôm đấy vừa đi đá bóng về mồ hôi nhễ nhại, vừa đến nhà mới bít hôm nay có hẹn với em,thấy muộn nửa tiếng rồi nên vội vàng đi đón nàng mà quên cả tắm, đi chơi đèo nàng thì nàng hỏi sao người anh hôi thế...

- Ah anh vừa đi đến gần nhà em qua vũng nước bị thằng oto phi nhanh qua bắn hết lên người em a.hix, thông cảm cho anh nhé.

- Thế thằng oto bắn cả mùi hôi nách lên người anh nữa hả anh....

Xấu hổ ko biết chui vào đâu cho nó hết. Làm đếu gì có thằng nào đèo gái đi chơi mà đứa đằng sau đeo đến 2 cái khẩu trang liền. Chết vì nhục mất. Nên hôm nay phải nghĩ cách đi chơi quyết định gỡ lại điểm vậy.

Mà số mình tán gái sao mà long đong lận đận quá. Tán đứa này là đứa thứ 3 rồi mà chưa có hiện tượng gì.

Đứa thứ nhất thì hôm đi chơi mình có đúng 4k đề phòng lốp xịt còn bơm được. Đi đến bờ hồ qua quán kem thì em nó bảo :

- Anh ơi em khát quá,lại còn nóng nữa.

Hix còn 4k thì mày khát thì tao bít làm thế nào, ông mày đạp xe hộc cả máu mồm ra còn cố mà nhịn nữa là mày ngồi như bố tướng lại còn đòi hỏi. Biết nó đòi ăn kem mà mình cháy túi nên nghĩ 1 hồi lâu mình mới chốt được 1 câu :

- Thế anh đưa em về uống nước cho đỡ khát rồi mình đi chơi tiếp em nhé (tự dưng nghĩ ra cách này. Thông minh vãi)

Con bé uh 1 cái rồi mình đưa em nó về xong nó làm câu :- Hôm nay em mệt. Anh về đi

Về nhà thấy nó nhắn tin:

- Anh chả ga lăng gì cả,thôi mình ko hợp nhau đâu, thế nhé anh.

Rep: "Mày. Ga lăng thì ông có thừa mà trong túi còn 4k thì ga lăng bằng niềm tin ah". Thế là kết thúc 1 em.

Em thứ 2 thì hôm đấy tiền xông xênh lắm nên tự tin hẳn, rủ em đi ăn gà rán KFC hẳn hoi .Từ lúc đi học đến giờ đã được ăn bao giờ đâu mà bít, nên hôm nay tiện thể có gái đi ăn sang sang tý để lấy điểm. Đến quán gà rán vào gửi xe toàn thấy SH, LIBƠTI, ĐAI LẦN... Mình thì con xe đạp mini có roòng hẳn hoi.

-Anh chị ăn gì ạ ?

Theo như trong sách 1001 cách kua gái thì mình phải hỏi em ý trước.

- Em ăn gì chọn đi

- Em ăn gì cũng được. Anh ăn gì thì cho em cái đấy ( bố cái con ăn tạp )

- Thế chị cho em 4 cái phao câu rán, 2 bộ lòng lợn rán . Ah tiện thể cho em 1 bãi nước chấm và 2 lon trà đá luôn nhé.

Tự dưng quay sang con bé thấy mặt nó nhăn như khỉ.

- Ở chỗ em ko có mấy đồ đấy anh ạ!

- Thế cho em 4 đầu gà và 4 cái chân gà rán vậy.

- Chỗ em ko có mấy đồ đấy anh ạ.

Lần này mình bực mình rồi

- Cái gì cũng ko có thì ăn cái gì. Thôi mình đi đi em. Tưởng KFC thế nào hoá ra như này. Thế mà bọn nó khen kinh thế. Bố tổ bọn điên.

Đưa em ý ra ngoài mình hỏi em muốn ăn gì.

- Thôi anh ạ, em hơi đau bụng ko muốn ăn. Mình đi uống nước đi anh.

Thấy đỡ được tiền nên mình đồng ý liền. Đưa em vào quán cafe ngồi cho oách vậy.

Vào ngồi ở bàn tự dưng có đứa phục vụ mang ra 2 cốc nước lạnh,đap xe đang mệt làm ực phát hết. Rồi xin thêm cốc nữa. Lúc này con bé mang cốc nữa ra cho mình rồi nó hỏi em mình đang tán- Chị uống gì ạ?

- Cho chị cốc nước cam.

- Thế anh uống gì ạ?

- Ah thôi. Anh làm 2 cốc nước lạnh thấy đủ lắm rồi. Uống gì lắm thế. Hề hề

Con bồi bĩu môi quay mặt đi rồi lẩm bẩm. Mình chả thèm để ý mấy lời nó nói làm gì, chắc nó lẩm bẩm khen mình đẹp zai.

Ngồi uống nước mình bắt chuyện rất nhiều. Nào là hôm nay irắc đánh campuchia. Nào là hôm nay mỹ thả bom nguyên tử xuống thủ đô nước anh xem chết bao nhiêu thằng chỉ để đo độ mạnh của quả bom, nào là hôm nay việt nam đá với man chét tơ....v.v.. Thế mà em ý ko thấy nói gì.

Ngồi nghe mình nói nửa tiếng rồi em ý bảo chán đòi về. Đệt. Mất công lên mạng đọc báo để tối kể với nó mà nó kêu chán. Đã thế tý ông cho mày biết.

Đèo nó về trên con mini chiến. Cái yên cho người ngồi sau làm bằng sắt. Nên mình cứ nhằm ổ gà phi vào.con bé ngồi sau cứ kêu ai ái .cho chừa cái tội bảo đi chơi với ông chán.
Thế là lại kết thúc em nữa. Mà Tý nữa đi với em kia ko biết thế nào đây. Thôi qua nhà thằng bạn mượn con cúp 82 cho oai. Gọi là có động cơ đi tán gái

Vì lần trước đã mất điểm nên lần này phải gỡ lai hết. tắm thật sạch rồi chọn quần áo thật đẹp mới tự tin đi tán gái. Quần vải áo trắng sơ vin.thắt lưng bộ đội, nhưng mà ko có giầy da nên mình đi tạm đôi giầy bata xanh xanh, nhìn giống cán bộ phết đấy . Và cuối cùng là con mũ cối của mình.... Soi gương lần cuối thấy quá ổn nên đi đón em thôi.

Đang đợi em ở ngoài đầu ngõ đúng lúc em đang ra thì tự dưng có thằng nào nó gọi

- Ê..ê xe ôm, Đèo ra đây cái. (Đệt. Đúng lúc em nó gần đến chỗ mình thì nó gọi mình là xe ôm. làm em nó cười mình)

Mất mặt trước em nó nên sĩ diện vênh váo chửi lại nó

- Cái thằng cha mày nhìn tao thư sinh thế này mà bảo tao làm xe ôm ah con dpg.

Thế là thôi nó gọi đâu ra 2 thằng nữa to như con tịnh.3 thằng lao vào đập cho mình rơi 3 cái răng,gẫy 2 cái xương và bị thương ở 1 số bộ phận khác nữa * bọn vũ phu,anh hùng thì phải đứng chửi nhau chứ sao lại động tay động chân như bon tiểu nhân thế k biết.

Kết quả sau 3 lần tán gái là nằm viện 3 tháng.gái thì ko thấy đâu, toàn thấy kim tiêm với thuốc men. Đen vãi!

Hã hã, chiện anh nhặt trên lét, anh em từ từ thưởng thức nhá. Lếu hay thì bẩu để anh bột tiếp.Giờ thì anh phắn đơi.
Tử Thy

"Văn học vượt qua mọi định luật của mọi sự băn hoại, chỉ mình nó không thừa nhận cái chết..." ( Biêlinxki) 
Chứ "Sợi xích"  của Lê Kiều Như mới ra được mấy ngày mà đã bị cư dân cộng đồng mạng ko ngớt bình luận, gạch đá ở đâu mà cứ ném rào rào...hóa ra độc giả giờ đọc ngấu nghiến bao nhiếu thứ rau trên mạng nhưng vẫn biết chọn rau sạch để thưởng thức. Cứ ngỡ giữa cái thời mà lẫn lộn đủ các thể loại văn mới cũ, ta tàu tây bát nháo trên thị trường, người đọc hoang mang vô định giữa sự hỗn loạn của những cái người ta gọi cho là  " văn rởm"...Một tác phẩm văn học có giá trị chân chính ngoài tính nhân văn, hướng tới giá trị của con người thì nó phải vượt lên trên thời đại,phản ánh đúng khát khao sống đẹp của con người mọi thời, phải mang tính dự báo và phục vụ công cuộc xây dựng cải tạo xã hội. Hình tượng trong tác phẩm được xây dựng phải vừa là hình tượng cá biệt hóa nhưng không được đánh mất tính điển hình của nó.. Sợi xích đà không tuân thủ nguyên tắc vàng này trong sáng tạo nghệ thuật, vì thế mà nó chết từ khi mới lọt lòng. Nó không thuộc về thời đại, không đại diện cho tiếng lòng chung của muôn người ở mọi thời như các Đại văn hào với các tác phẩm kinh điển của mình. Nói về những thứ dục vọng tầm thường, nó không thuộc về những vấn đề nhức nhối đòi hỏi phả giải quyết của xã hội, mà cái đích " Chân, thiện, mĩ" liệu có đến được...
Một tác phẩm mà người đọc quên ngay sau khi đọc...không thể vượt qua được định luật đào thải của văn nghệ chân chính ở Việt Nam. ở nước nào cũng thế mà thôi, văn chương phải có sự định hướng và cần phải được đinh hướng đúng đắn để phục vụ Xã hội, con người.
Cần lắm những nhà văn tâm huyết, những tác phẩm chân chính đại diện cho tiếng nói của dân chúng, của con người đương thời...chứ không phải thứ văn bắt chước kiểu " hào phóng" của Phương Tây, chạy đua với thị trường, câu khách bằng " tai tiếng", bằng những thứ dục vọng tầm thường...độc giả giờ dăm ba thể loại nhưng sành đọc lắm!

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013
1. Chàng yêu nàng từ thuở nàng mười lăm mười sáu tuổi. Cả hai lén lút đi lại, quan hệ, quậy gia đình, trốn nhà đi, dọa chết nếu không được chấp nhận. Nếu quan hệ ấy kéo dài một năm, được gọi là phạm pháp, dụ dỗ trẻ vị thành niên, có nguy cơ ra tòa thụ án. Nếu mối tình ấy kéo dài ba năm, được gọi là yêu trộm, tình yêu oan trái. Nếu mối tình kéo dài sáu bảy năm, sẽ được gọi là tình yêu đích thực, vượt núi trèo đèo qua bao khó khăn để yêu nhau. Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm được trong… bao lâu!

2. Một nàng cave, nếu ngủ với thợ thuyền hoặc lao động ngoại tỉnh, thì bị gọi là đối tượng xã hội. Nếu ngủ với đại gia lừng lẫy, thì được gọi là chân dài. Nếu ngủ với một ngôi sao sân cỏ hoặc màn bạc, sẽ được đàng hoàng lên báo kể chuyện “nghề nghiệp” và trưng ảnh hở da thịt giữa công chúng, không ai có ý định bắt nàng. Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm điều đó với ai!

3. Phòng tắm công cộng bỗng dưng bị chập điện gây hỏa hoạn lớn, vô số chị em chạy túa ra đường mà không kịp mặc gì. Những nàng thông minh là người không lấy tay che thân thể, mà lấy tay che… mặt. Kết luận: Hãy quan tâm tới mấu chốt của mọi vấn đề.

4. Một nàng gái ế chạy tới đồn cảnh sát tố cáo: “Tôi đã cẩn thận để tiền trong áo lót, thế mà thằng cha đẹp trai đứng cạnh tôi ở trên xe bus đông đúc đã móc lấy mất tiền của tôi!”. Cảnh sát ngạc nhiên: “Tại sao nó có thể móc tiền được ở một vị trí “nhạy cảm” như thế, mà cô không phát hiện ra?”

Cô nàng gái ế thút thít: “Ai ngờ được là nó chỉ muốn moi tiền?”

Kết luận: Một nhà kinh doanh tài ba là người moi được tiền của khách hàng trong lúc đang khiến khách hàng sung sướng ngất ngây.

5. Nhân viên vệ sinh của công ty rất buồn phiền vì các quý ông thường lơ đãng khi vào nhà vệ sinh. Để giải quyết những vũng nước vàng khè dưới nền toilette, công ty dán lên tường, phía trên bệ xí nam một tờ giấy: “Không tiểu tới bô chứng tỏ bạn bị ngắn, tiểu ra ngoài bô chứng tỏ bạn bị… ủ rũ!”. Ngay từ ngày hôm sau, toilette nam sạch bóng và không còn quý ông nào lơ đãng nữa. Kết luận: Hãy chứng minh cho khách hàng thấy vấn đề một cách cụ thể, ấn tượng.

6. Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói, tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe, có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói, cháu chả có gì cả, thưa các bác. Cháu chỉ có mỗi một đứa con, hiện đang nằm trong bụng của con gái các bác! Kết luận: Muốn cạnh tranh với đối thủ, cần có tay trong!

Hải An
Tôi đến thăm gia đình anh vào một ngày giữa đông trong không khí hân hoan của bà con giáo dân giáo xứ Xã Đoài đang chuẩn bị những cong việc cuối cùng để đón lễ Noel năm 2012. Khi được hỏi về tình hình công việc cũng như cuộc sống của anh, ông Nguyễn Công Lịch (Bố Nguyễn Công Hùng) vui vẻ kể về những công việc mà anh đã làm được. Đặc biệt bố anh chia sẻ tin vui rằng có người con gái đã chấp nhận hoàn cảnh và sẽ đến với Hùng, lúc ấy tôi thầm nghĩ rằng cuộc sống đã công bằng với những con người như anh và những cố gắng, nghị lực sống của anh đã được đền đáp một cách xứng đáng.
Nhưng cũng cách đó chưa đấy một tuần tôi nhận được một hung tin: anh Nguyễn Công Hùng đã qua đời ở tuổi 31 trong chuyến công tác vào TPHCM rồi vào Miền Tây ngày cuối năm 2012. Lúc ấy trong tôi có những cảm xúc lẫn lộn  về “nhân tình thế thái”, về một con người “tài hoa bạc mệnh”…
Sinh ra trong một gia đình nghèo theo đạo Thiên chúa. Năm lên 2 tuổi, anh Hùng bị một căn bệnh hiểm nghèo khiến anh bị bại liệt toàn thân và từ đó thường xuyên phải điều trị tại bệnh viện. Do quá đau nặng, không thể đi lại bình thường, Nguyễn Công Hùng đã phải nghỉ học năm lên lớp 7. Cũng từ đó, anh gắn mình trên chiếc xe lăn với thân hình chỉ nặng khoảng 20 kg. Năm 2003, với nghị lực sống phi thường, quyết không đầu hàng số phận Nguyễn Công Hùng đã mở một trung tâm tin học dành cho người khuyết tật và các học sinh nghèo trong vùng được học hành.
Cha mẹ Hùng, những người nông dân chân lấm tay bùn đành phó thác số phận mình và các con cho ông trời định đoạt. Hùng vẫn còn nhớ, có nhiều đêm thức trắng chăm lo cho hai anh em, mẹ cậu không giấu được những giọt nước mắt chảy dài trên má với bao câu hỏi: Liệu hai anh em Hùng, hai cái cơ thể không có khả năng đi lại, không có khả năng tự điều khiển, tự sinh hoạt, tự chăm lo cho mình, đặt đâu ngồi đó bất lực với chính sự tỉnh táo của trí óc mình, liệu sẽ làm gì, sẽ nương tựa, sẽ sống ra sao khi cha mẹ già yếu...?
Bao nỗi lo toan, bao giọt nước mắt của mẹ đã đổ xuống thân thể héo hon của hai anh em Hùng nóng hổi, đủ để cậu bé Công Hùng cảm nhận được rằng, nếu cứ nằm yên một chỗ, nếu cứ để cho cuộc sống trôi qua nặng nề từng ngày, từng ngày như thể một sự hành hạ, vướng bận của người thân thì quả thật đó là một chốn đày ải tối tăm. Xuất phát từ sự thương mẹ thương cha, xuất phát từ một nghị lực sống trong trí óc thông minh mà ông trời vẫn còn ban cho như một sự nương tay của số phận và một trái tim nóng hổi dù không còn lành lặn, khỏe mạnh. Nguyễn Công Hùng đã bắt đầu có những bước đi khởi đầu thay đổi cuộc đời và số phận mình, thoát ra khỏi sự bất lực của cơ thể tật nguyền và những định kiến của xã hội.
Dù cơ thể bất động nhưng may mắn là ngón tay cái và ngón tay trỏ của Hùng vẫn có khả năng di chuyển. Ban đầu Hùng sử dụng hai ngón tay ấy để chơi game khi bố cậu mua cho cậu cái máy chơi điện tử, nhưng cũng đã giúp Hùng vận động trí óc và đó là giai đoạn tiền đề để sau này, khi được tiếp xúc lần đầu tiên với một chiếc máy tính cũ mèm mà bố mang về, Hùng đã bị ma lực của công nghệ thông tin còn sơ khai cuốn hút.
Hùng chia sẻ: "Từ ngày có chiếc máy tính, tôi như trở thành một người hoàn toàn khác, bao nhiêu thứ có thể khiến cho tôi chán ngay tức khắc, nhưng khi lạc vào thế giới của chiếc máy tính với sự biến ảo kỳ diệu của nó đã khiến cho tôi được thỏa sức tung hoành dù thời điểm ấy, tôi cũng không biết là mình sẽ phải làm gì với cái máy cũ kỹ nhưng lại vô cùng tinh vi và hấp dẫn này. Từng cái click chuột, những cái biểu tượng trên màn hình máy tính với đầy những ký tự lạ mắt, những từ tiếng Anh khó hiểu đôi khi khiến cho tôi cảm thấy bế tắc, nhưng lại là một động lực cho tôi chinh phục thế giới hiện đại. Sau này, khi có mạng Internet, những cái gọi là web, là thông tin toàn cầu với bao điều mới lạ đã như một ma trận lạ lẫm đầy cuốn hút đối với tôi, như thể tôi sinh ra là để dành cho thế giới đầy sự khám phá ấy".

Hiệp sỹ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng


Cuộc đời Hùng từ đó bắt đầu gắn liền với chiếc máy tính. Mỗi một ngày, khi thức dậy cho đến lúc đi ngủ. Hùng không ngờ rằng, với trí thông minh thiên bẩm và sự học hỏi nhanh nhạy, cậu đã có khả năng thiết kế web. Mặc dù, thời điểm ấy, công nghệ thông tin và việc thiết kế các trang web để giới thiệu về tổ chức của mình còn xa lạ với nhiều người. Công nghệ thông tin chưa phát triển, Internet chưa thịnh hành trong cuộc sống thường ngày tại các thành phố lớn, nói gì đến cái làng quê bé nhỏ nơi Hùng đang sống. Cậu vừa làm việc tại nhà vừa dạy học cho các bạn trẻ trong xã, nhận thiết kế các trang web trên mạng.
Năm 2003, Nguyễn Công Hùng đã mở ra Trung tâm Nghị Lực Sống. Anh dành tất cả nhiệt huyết, niềm tin và sức sống để dạy nghề và giới thiệu việc làm cho người khuyết tật.
Sự ra đời Trung tâm Nghị lực sống của anh đã giúp nhiều người khuyết tật tại Nghệ An xóa bỏ mặc cảm, mở ra cơ hội việc làm và tương lai tươi sáng hơn cho họ. Từ năm 2003-2012, Nguyễn Công Hùng và nhóm bạn bè ở Trung tâm Nghị lực sống giới thiệu, hướng nghiệp, đào tạo nghề miễn phí cho người khuyết tật với hai nội dung chính là Ngoại ngữ và CNTT, đào tạo việc làm cho hơn 600 học viên, thu hút khoảng 600 thành viên là bạn đồng hành cùng website www.nghilucsong.net. Đến thời điểm này, Trung tâm của Nguyễn Công Hùng đã đào tạo cho hơn 500 học viên khuyết tật được học nghề và có việc làm ổn định.
Từ những thành công của Trung tâm tin học dành cho người khuyết tật, năm 2005, Tạp chí CNTT eChip đã trao tặng danh hiệu Hiệp sĩ CNTT cho Nguyễn Công Hùng để ghi nhận những nỗ lực phi thường của anh. Năm 2006, Nguyễn Công Hùng được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trao giải thưởng “Gương mặt trẻ Việt Nam tiêu biểu”; Trung ương Đoàn trao tặng Gương mặt trẻ tiêu biểu năm 2006; được Tổng bí thư Nông Đức Mạnh trao bằng khen Thanh niên tiêu biểu của Hội Liên hiệp Thanh niên VN.
Bên cạnh đó, Nguyễn Công Hùng cũng đã được trung tâm sách kỷ lục Việt Nam ghi vào "Danh mục đề xuất kỷ lục về ý chí của Việt Nam", "Người khuyết tật đầu tiên làm giám đốc". Những gì Nguyễn Công Hùng cống hiến với những hy sinh lặng thầm anh để lại cho đời một “cuốn nhật ký” nghị lực phi thường mà nhiều người bình thường không thể làm được như anh.
Sự ra đi của anh Nguyễn Công Hùng ra đi là một sự mất mát lớn đối với gia đình và Trung tâm Nghị lực sống – ngôi nhà nơi anh gửi tất cả những tâm tư, ước mơ đẹp nhất của đời mình.Những ước mơ, những ấp ủ cống hiến cho cuộc sống, hạnh phúc lứa đôi vẫn còn giang dở nhưng những việc anh đã làm, nghị lực phi thường đó mãi là ngọn lửa niềm tin đó anh đã thắp lên niềm hy vọng cho những mảnh đời bất hạnh như anh có được và còn những người đang tìm đến Trung tâm mãi sau này. Hiệp sỹ CNTT Nguyễn Công Hùng đã trở thành “ngọn lửa tiềm tin” mang ánh sáng đến với nhiều người khuyết tật. Ngọn lửa ấy đã vừa lịm tắt vào chiều ngày 31/12/2012, nhưng đã thắp sáng thêm rất nhiều ngọn lửa niềm tin của những người khuyết tật.
Tiễn biệt anh chúng ta thầm cảm ơn cuộc đời này, tạo hóa này đã sinh ra anh và cũng cầu mong cho anh ở bên kia luôn được thanh thản. Những dự định, ước mơ của anh sẽ có những con người khác thay thế để đem lại niềm vui, sự nương tựa cho những mảnh đời như anh. Anh xứng đáng là người con của Chúa Kito, sứ mệnh anh mang trên mình là đem lại ánh sáng và niềm tin cho cuộc đời này.
Nghĩ về anh, chúng ta cũng không quên nhìn lại những công việc, những đóng góp cho cuộc sống của chính mình – những con người lành lặn hơn Anh để từ đó hình thành cho mình những động lực, những mục tiêu sống tốt đẹp và cống hiến nhiều hơn cho xã hội hôm nay.
Và để thay cho lời kết của bài viết này tôi xin trích câu nói của nhân vật Pavel Corsaghin trong tác phẩm văn học Nga “Thép đã tôi thế đấy” của nhà văn Nikolai Ostrovsky: “Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người....”
Hiệp sỹ CNTT Nguyễn Công Hùng đã sống một cuộc đời như thế!

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

LâmTrực@

Sáng mồng 2 năm mới, thằng bạn điện bảo tụ tập đi nhậu. Anh chúa ghét nhậu mà chưa làm được gì. Tất nhiên anh không đi. Hắn bảo anh suốt ngày vẩn vơ đọc sách với làm theo danh ngôn nhân loại, mới lại không chịu tham gia đi biểu tình cho có phong trào, rồi giao lưu này nọ. Ô hay, nó dạy đời cho anh à?

Mk, nó nhầm. Anh chẳng có câu danh ngôn nào của ai trong đầu, và cũng không có ý định phát biểu danh ngôn.  Anh cực ghét bọn danh ngôn hão.

Có một lần, anh đến chơi nhà một gái lần đầu. Gái khoe hay  đọc sách và rất thích đọc sách. Anh bảo có quyển nào hay mang ra cho anh xem. Gái mang ra 1 quyển tuyển tập danh ngôn thế giới, dày chừng 600 trang, bảo là em thích cuốn này nhất. Anh bỏ chạy mất dép luôn, từ đó không bao giờ còn quay lại. Tất nhiên không phải là anh sợ cái cuốn sách đó mà cái chính là anh không thích bị điều chỉnh hành vi bởi mấy câu linh tinh. Nói thì nói vậy, chứ anh không phủ nhận vài câu là chân lý và hoàn toàn không có ý xấu nào về những người làm theo chân lý.

Anh không thuộc loại người thích tụ tập theo kiểu bầy đàn, băng đảng, phát cuồng lên vì một hót boi hay hot gơn. Anh không khoái hẹn hò chui lủi để sáng ra bờ hồ vào Tràng Thi, cầm khẩu hiệu băng rôn hò hét láo nháo như đám đầu đường xó chợ ra vẻ ta đây yêu nước. 

Anh còn nhớ, mấy thằng ất ơ, mấy con bán giời không văn tự, mấy bà dở hơi đang ăn mày dĩ vãng phát biểu hùng hồn kiểu, xuống đường mới lad yêu nước. Nghe thôi đã thấy thối um như rắm mít lá thị. Ơ thế bố mày ở nhà, bố mày làm việc cật lực mà không yêu nước à? Thử hỏi, trong đám lộn xộn gào thét đó có đứa nào cống hiến được gì cho đất nước? Hay mới thấy cái giấy gọi nhập ngũ đã co cẳng chạy mất hút? Động cơ gì khiến chúng đỏ mặt tía tai văng bọt lên bầu khí quyển? Anh cho là trong số đó, ít và rất ít người có động cơ trong sáng, số lợi dụng thì nhiều, kiểu bầy đàn cũng có. Ví thế, đó là trò vô bổ và nhảm nhí.

Theo anh, thay vì làm tụ tập, bọn họ hãy làm việc cho ra hồn, nếu thừa tiền hoặc cảm thấy cần thiết thì đi lên vùng cao làm từ thiện còn có ích cho đời.

Anh cũng chúa ghét cả bọn tụ tập trên diễn đàn của bọn luyện. Đó là diễn đàn bảo thủ, ngây thơ ấu trĩ, quá tả và mất dạy, làm anh không thể chịu được. Bọn mem của diễn đàn này chả có việc đếch gì để làm nên nhà cư vi bất thiện, toàn bới móc chửi bới xã hội. Điểm bầy đàn của chúng là ở chỗ, ở đâu có vụ việc lộn xộn, thì ở đó bọn chúng có mặt và nhiệm vụ của chúng là làm cho to lên, om xòm lên rồi thi nhau chửi bới đến sùi bọt mép trên nét. Một điểm chung nữa là chúng rất khoái tụ tập và rình dập sơ hở của người dân hay chính quyền rồi thừa cơ chộp lấy và phát tán và tự sướng với nhau. Thôi thì luyện trẻ đã đành, lại còn có cả mấy tay về hưu cũng tập tành làm luyện, hết luyện giai lại đến luyện gái thế mới chán.

Nói về luyện gái, anh nhận ra mấy ả cô hồn nổi tiếng từ tai tiếng, từ Dịch vọng hậu, Hà Nội cho đến Vũng Tàu, từ trẻ làm báo cho đến già liêm chính. Thê thảm nhất quả đất là khi người ta không biết rõ mình là ai, thiên chức của mình là gì. Mở mồm ra là kêu bình đẳng. 

Bình đẳng cái cục phân. Dù nhìn dưới bất kỳ góc độ nào, thiên chức của gái là làm mẹ. Để làm tốt việc ấy, gái được trời phú cho sự nhạy cảm và bản năng giống loài tuyệt vời. Nhưng khi gái khoác lên mình cái áo tri thức, và cố gắng hành xử một cách lý trí, thì những cái bản năng gốc làm mẹ sẽ bị che lấp đi. Điều này hoàn toàn không có lợi và trái với tự nhiên. Người ta thường viện lý do bình quyền bình đẳng để cổ suý phụ nữ làm những việc mà đàn ông có thể làm. Đây là việc rất ngu: sao chúng mày không cho gái đái đứng mẹ đi? Bình đẳng ở đây là trên phương diện được tôn trọng. Còn theo anh, gái hãy sống đúng với thiên chức của mình: đẻ con đẹp, nuôi con khoẻ. Đừng tiếp thu qúa nhiều kiến thức vào đầu vì đối với sự phát triển của nhân loại, nó vô nghĩa.

Rõ là bọn khùng, tụ mới chả tập. Dẹp.

Blogger templates

Blogger news

Blogroll

Total Pageviews

Tổng số lượt xem trang

Ad

Follow us on Facebook :P

Your Page links

Được tạo bởi Blogger.

Followers

Hot Topics